Trong bầu khí linh thiêng của Chúa Nhật I Mùa Vọng, chúng ta bước vào Năm Phụng vụ mới với trái tim bừng sáng lên lửa tình yêu hy vọng. Chúng ta hướng lòng mình về biến cố bế mạc Năm Thánh “Những Người Hành Hương Hy Vọng”.

Mùa Vọng mời gọi chúng ta tiếp tục lên đường như những lữ khách của ánh sáng, mang trong tim ngọn lửa hy vọng mà Năm Thánh đã thắp lên. Chúng ta được kêu gọi canh tân đời sống, đổi mới đức tin và để cho ánh sáng của Đấng Cứu Thế dẫn ta vào hành trình bình an, yêu thương và hy vọng. Xin Chúa giúp chúng ta tỉnh thức và mở rộng tâm hồn, để đón Đấng Cứu Thế đang đến, Đấng dẫn chúng ta từ bóng tối sang sự sống, từ lo âu đến bình an.

 

Tiếng vọng của hy vọng

Đã bao năm dân Israel sống trong nỗi mong chờ Đấng Cứu Thế. Nay Isaia loan báo về Đấng Mê-si-a như chồi non mọc lên từ gốc tổ Giê-sê, Đấng mà “Thần khí Ðức Chúa sẽ ngự trên vị này… xét xử công minh cho người thấp cổ bé miệng, và phán quyết vô tư bênh kẻ nghèo trong xứ sở…” (Is 11, 1-10). Lời tiên báo trên như ánh bình minh chiếu rọi vào đêm tối trông đợi của nhân loại.

Đến thời viên mãn, sứ thần Gabriel truyền tin cho Đức Maria: “Và này đây bà sẽ thụ thai, sinh hạ một con trai, và đặt tên là Giê-su… Người sẽ trị vì nhà Gia-cóp đến muôn đời” (Lc 1,31–33). Đáp lại, Đức Maria đã thưa “Xin vâng” mở ra kỷ nguyên cứu độ. Như Thánh I-rê-nê nói: “Nút thắt sự bất tuân của E-và được tháo gỡ nhờ sự vâng phục của Maria.

Trước khi Đấng Cứu Thế tỏ mình, Gioan Tẩy Giả xuất hiện kêu gọi người ta sám hối. Ông trở thành mẫu gương: tỉnh thức, khiêm tốn, và dẫn người khác đến với Chúa. Như vậy, lời mời gọi căn bẳn của Mùa Vọng là: Hãy hoán cải và chuẩn bị lòng mình.

Tỉnh thức, thông điệp của Tin Mừng hôm nay

 

Tin Mừng Mt 24,37–44 vang lên như một hồi chuông cảnh tỉnh: “Vậy các con cũng phải sẵn sàng, vì lúc các con không ngờ, Con Người sẽ đến hãy tỉnh thức, vì anh em không biết ngày nào Chúa của anh em đến.

Đức Giê-su ví ngày Con Người đến như thời ông Nô-ê: Khi người ta đang ăn uống, cưới vợ lấy chồng, thì lụt đại hồng thủy ập tới bất ngờ. Không phải vì những việc đó là xấu, nhưng vì con người quên mất chiều kích thiêng liêng của đời mình. Thánh Au-gus-ti-nô nói: “Chúa đến không phải chỉ một lần, nhưng nhiều lần; vấn đề là ta có mở cửa khi Người gõ hay không.”

Ngày của Chúa” không phải là chuyện để gây sợ hãi. Đối với người tin, đó là ngày của niềm vui, như Công Đồng Va-ti-ca-nô II nói: “Chúng ta mong đợi cách hân hoan ngày Chúa lại đến” (GS, số 1). Giáo Lý Hội Thánh Công Giáo khẳng định: “Niềm hy vọng Ki-tô giáo là sự trông đợi hạnh phúc thật mà Thiên Chúa hứa ban” (GLHTCG, số 1817)

Chúa Giê-su không muốn chúng ta sống trong lo âu, nhưng trong tỉnh thức yêu thương. Tỉnh thức là sống mỗi ngày như món quà cuối cùng; là không để lòng mình nặng trĩu vì lo toan; là biết “mặc lấy Đức Kitô” (Rm 13,14).

 

Tinh thần sống Mùa Vọng

Chúng ta đang sống trong một thế giới đầy thiên tai và nhân tai, bão lũ dồn dập, cháy rừng lan rộng, chiến tranh chưa dứt, bạo lực và chia rẽ gia tăng, có người rơi vào cảnh mệt mỏi và hoang mang. Những bất ổn ấy nhắc chúng ta rằng, tự sức lực con người là không đủ để tự cứu mình. Chính trong bóng tối ấy, Mùa Vọng vang lên như lời mời gọi trở về với niềm hy vọng đích thực: Đấng Cứu Thế đang đến. Người đến để sưởi ấm trái tim tổn thương, chữa lành thế giới bị tổn thương và dẫn chúng ta đến bình an đích thực. Thánh Giáo hoàng Gio-an Phao-lô II từng nói: “Con người thời nay có thể quên Chúa, nhưng Chúa không bao giờ quên con người.”

Mùa Vọng giúp ta trở lại với cốt lõi của đời sống Kitô hữu, nhận ra Chúa đang đến trong người nghèo, nơi bàn tiệc Thánh Thể, trong tiếng lương tâm sâu thẳm của con người. Dẹp đi những điều làm cho lòng ta ra nặng nề như: Ích kỷ, mê đắm hưởng thụ, ganh tị, nóng giận, vô cảm… Khơi dậy niềm hy vọng giữa những thất vọng của xã hội.

Đức cố Giáo hoàng Bê-nê-đíc-tô XVI trong Thông điệpSpe Salvinhắc nhở: “Ai có hy vọng thì sống khác”. Người hy vọng không buông xuôi, không bi quan, không chạy theo ảo tưởng, nhưng kiên nhẫn bước đi với Chúa, vì họ biết chắc Người sẽ đến. Vậy chúng ta phải tỉnh thức thế nào, và có thái độ sống ra làm sao?

 

Tỉnh thức trong cầu nguyện như Đức Maria. 

Cầu nguyện giúp ta mở cửa cho Chúa ghé thăm mỗi ngày. Tỉnh thức trong bổn phận hằng ngày, trung thành từ những điều nhỏ bé. Tỉnh thức để nhận ra Chúa nơi tha nhân. Chúa đến trong người nghèo, nơi người cô đơn, người bất đồng ý kiến với ta. Tỉnh thức trước cám dỗ thời đại: Ảo giác trên mạng xã hội, sống vội, hưởng thụ, lãng quên đời sống thiêng liêng. Mùa Vọng mời ta “đứng thẳng và ngẩng đầu lên” (Lc 21,28), như chính Chúa Giê-su dạy.

Không ai sống Mùa Vọng hoàn hảo hơn Đức Maria. Mẹ chờ đợi trong thinh lặng, trong tín thác và yêu thương. Thánh Bê-na-đô nói: “Cả thế giới chờ đợi lời Mẹ đáp lại.” Lời xin vâng của Mẹ mở đường cho Đấng Cứu Thế đến, và lời xin vâng của chúng ta hôm nay có thể mở đường cho Chúa đến với người khác.

Mùa Vọng là mùa để ta nâng tâm hồn lên như lời Ca Nhập lễ Chúa nhật I xưa kia: “Ad te levavi “Con nâng tâm hồn con lên với Chúa.”

Xin cho hành trình bốn tuần này trở thành thời gian : Đánh thức đức tin, làm mới niềm hy vọng, làm nồng cháy tình yêu, để khi Con Người đến, Người thấy chúng ta tỉnh thức và sẵn sàng, với trái tim đơn sơ, tựa như máng cỏ Bê-lem. A-men.

Lm. An-tôn Nguyễn Văn Độ