Tại sao trong cuộc sống này vẫn còn những kẻ ác sống chung với người lành? Tại sao nhiều khi những người gian ác xem ra lại thành đạt, trong khi những người hiền lành lại gặp quá nhiều đau khổ? Phải chăng sống hiền lành là dại dột và kém cỏi? Đó là những vấn nạn đã và đang được đặt ra từ bao thời đại. Nhiều người đã vì những vấn nạn đó mà mất niềm tin vào Thượng đế và mất niềm tin nơi cuộc đời. Khi đứng trước ngõ cụt cuộc sống, họ đã mất niềm hy vọng và buông xuôi theo số phận.

Từ thời Cựu ước, câu hỏi này đã được đề cập với sự nhức nhối. Các ngôn sứ và nhất là các tác giả Thánh Vịnh đã nói nên những bức xúc về sự dữ qua các tác phẩm văn chương của mình, ví dụ Thánh vịnh 73: “Thế mà tôi đã gần như hụt bước, một chút nữa là tôi phải trượt chân, bởi ganh tị những người lên mặt và thấy ác nhân thịnh đạt hoài. Quả là chúng không nếm mùi tân khổ, chúng có thân hình mạnh mẽ phương phi, không hề vất vả như ai khác,chẳng bị tai ương giống người đời” (Tv 73,2-5). Tuy vậy, tác giả cũng suy gẫm về hậu vận không tránh khỏi của những người làm điều ác: “Trong nháy mắt, hỡi ôi, chúng đã sụp đổ rồi, nỗi kinh hoàng ập xuống, cuốn mất cả tăm hơi!” và ông tìm ra lẽ sống và phần thưởng của người công chính: “Còn hạnh phúc của con là ở kề bên Chúa, chốn ẩn thân đặt ở Chúa Trời” (Tv 73).

Trong Tin Mừng hôm nay, Chúa Giê-su đã đưa ra cho chúng ta một câu trả lời: Nếu trên thế gian này người tốt và người chưa tốt còn tồn tại và chung sống với nhau, đó là nhờ lòng kiên nhẫn và bao dung của Thiên Chúa. Từ một hình ảnh rất gần gũi với đời thường là ruộng lúa, Chúa Giê-su đã so sánh với cuộc sống con người. Cũng như cỏ lùng mọc lên xen kẽ với cây lúa, cuộc đời này, do tác động của ma quỷ và những khuynh hướng xấu, nên có nhiều người bị lôi kéo tới một lối sống thiếu lành mạnh và phạm tội chống lại Thiên Chúa và làm phương hại đến anh chị em mình. Thiên Chúa không phải là một vị thần luôn trừng phạt con người. Ngài giống như một chủ ruộng, nhìn xa trông rộng và luôn luôn chờ đợi hy vọng. Trong khi đó, những người tá điền lại đề nghị một giải pháp xem ra rất thực tế nhưng kém cẩn trọng là cho phép họ nhổ cỏ lùng. Người chủ ruộng không nghĩ như họ. Ông lo rằng trong khi nhổ cỏ, họ nhổ luôn cả lúa. Ông là người kiên nhẫn và bao dung. Không những chỉ kiên nhẫn chờ đợi, Thiên Chúa là chủ vũ trụ và nắm trong tay vận mệnh con người còn hy vọng những người xấu hối cải sửa mình để nên người tốt. Lòng bao dung của Thiên Chúa được diễn tả trong bài trích sách Khôn ngoan (Bài đọc I): “Ngài đã cho con cái niềm hy vọng tràn trề, là người có tội được Ngài ban ơn sám hối”

Câu trả lời của Chúa Giê-su vừa nhằm giải thích cho chúng ta một thực tế là người tốt và người xấu cùng tồn tại, đồng thời, Người cũng quả quyết với chúng ta rằng những người sống tốt lành sẽ không hề bị thiệt. Công phúc của họ sẽ không rơi vào hư vô. Hơn nữa, họ cũng phải cẩn trọng, bởi vì nếu người xấu có hy vọng cải đổi thành người tốt, thì những người nghĩ là mình đang sống tốt cũng có thể một ngày nào đó rơi vào tình trạng sống tội lỗi.

Và, trong cuộc sống có biết bao xung đột và hỗn loạn này, những ai đang tin tưởng vào Chúa và tuân giữ lời của Ngài dễ bị cám dỗ bị lôi cuốn theo đám đông. Họ nghĩ rằng giữa Đạo là vô ích vì một phần lớn trên thế gian người ta sống tự do buông thả. Chúa Giê-su khuyên chúng ta, nếu chúng ta biết kiên trì chọn lựa giáo huấn của Người, chúng ta đừng buồn vì mình chỉ là thiểu số, vì cũng giống như hạt cải nhỏ bé được gieo trong đất, khi mọc thành cây, nó lớn lên đến nỗi chim trời có thể làm tổ trên cành được. Hoặc như chút men được pha trong bột làm cho bột được dậy men để trở thành tấm bánh thơm ngon mang hương vị ngọt cho đời. Thiên Chúa là Đấng kiên nhẫn và bao dung. Chúng ta hãy kiên nhẫn và bao dung như Ngài trong cách đối xử với anh chị em mình.

Xin ơn Chúa Thánh Thần nâng đỡ để chúng ta được ơn trung thành với Chúa và nhất là biết sống theo thánh ý của Ngài. Vâng, đời sống gia đình, những sinh hoạt trong giáo xứ, những mối tương quan nghề nghiệp bạn bè trong cuộc sống đời thường đang là những môi trường để chúng ta thực thi sứ mạng làm men làm muối cho đời. Kể cả lời cầu nguyện của chúng ta cũng rất cần có Chúa Thánh Thần soi sáng, vì Ngài hiểu nỗi lòng và những ước nguyện chính đáng của chúng ta (Bài đọc II).


+TGM Giu-se Vũ Văn Thiên