Câu hỏi: Con có quen mấy
bạn tự nhận mình là giới tính thứ ba. Theo con được biết, đạo Công giáo không
cổ vũ cho vấn đề này, con phải làm sao?
Trả lời:
Bạn dùng từ “giới tính thứ
ba”, chúng tôi ngầm hiểu là bạn đang nói đến cộng đồng LGBTQ+ (Lesbian – đồng
tính luyến ái nữ; Gay – đồng tính luyến ái nam; Bisexual – song tính luyến ái;
Transgender – người chuyển giới; Questioning – người đang chưa rõ về giới tính
của mình và đang tìm hiểu về bản thân). Mỗi đối tượng (Les, Gay, Bi, Trans,
Questioning) đều có những đặc điểm riêng mà trong bài viết nhỏ này, chúng tôi
không thể diễn tả hết được. Nhưng chúng tôi đoán là có vẻ bạn đang muốn biết
mình nên có suy nghĩ và lối hành xử thế nào đối với những người đồng tính sao
cho phù hợp với giáo huấn của Giáo Hội và tinh thần Kitô giáo. Vì thế, ở đây,
chúng tôi chỉ xin được bàn về vấn đề đồng tính, quan điểm của Giáo Hội về vấn
đề này, cũng như thái độ chúng ta – những người Công Giáo – cần có trước anh
chị em thuộc cộng đồng này.
Xã hội và khoa học nói gì
về đồng tính?
Hiện tượng đồng tính có lẽ
đã xuất hiện khá lâu, nhưng vì bị những định kiến xã hội áp chế nên chỉ nằm
trong vùng bí mật. Ngày trước, những người đồng tính phải mang mặc cảm về bản
thân và vì sợ những tiếng dèm pha, họ đành cố che giấu xu hướng tình dục của
mình. Xã hội lúc ấy cũng nhìn những người đồng tính với cái nhìn miệt thị, chê
bai, xem họ như là một thứ bệnh hoạn, là kết quả của một lối sống trác táng…
Điều này đã ít nhiều ảnh hưởng đến cuộc sống của họ, khiến cho nó trở nên ngột
ngạt. Nhiều người đồng tính cố gắng lập gia đình để che mắt thiên hạ, cũng như
để chu toàn bổn phận làm con hay cháu đích tôn. Nhưng vì không có tình cảm đích
thực, họ vô tình cũng làm ảnh hưởng đến người bạn đời và con cái.
Ngày nay, cùng với sự phát
triển của khoa học, những người đồng tính trở nên mạnh dạn hơn, họ sẵn sàng
“come out” xu hướng tính dục của mình bất chấp hậu quả của nó. Khắp nơi, chúng
ta thấy các phong trào, diễn đàn cổ võ thế giới đồng tính. Họ hoạt động rầm rộ
đến độ làm người ta tưởng rằng nó chỉ mới xuất hiện, cùng với sự tân tiến của
cuộc sống. Về phía xã hội, chúng ta cũng thấy một sự cởi mở hơn. Xu hướng đón
nhận này được thể hiện qua những bộ phim, MV ca nhạc hay những chương trình
truyền hình nói về đồng tính. Nhiều nước trên thế giới thậm chí đã công nhận
hôn nhân đồng tính. Những người lớn tuổi cũng không còn quá khắt khe; họ không
chỉ đón nhận chuyện con cái mình thuộc cộng đồng này mà còn đã ủng hộ chuyện
kết hôn của họ. Chỉ cần Google từ khoá “đám cưới đồng tính”, chưa đến một giây
đã có hơn triệu lượt trang web xuất hiện. Những câu chuyện về “chàng dâu” hay
“nàng rể”, “hủ nữ”, “tiểu thụ” … không những không bị kỳ thị mà còn được đón
nhận những tràng pháo tay ủng hộ người khác.
Khoa học ngày nay vẫn chưa
thể đưa ra câu trả lời xác đáng về nguồn gốc của khuynh hướng này. Có những
người có xu hướng đồng tính bẩm sinh (sinh ra đã thấy xu hướng tình dục của
mình không khớp với cơ thể sinh học của mình); nhưng cũng có người do bị môi
trường và hoàn cảnh tác động (do sống ở môi trường chỉ có người cùng giới tính
như trường nội trú, hay tù, hoặc gia đình chỉ có chị và mình là em trai duy
nhất hoặc ngược lại…). Cũng có khi người ta bị vấn đề tâm lý trong giai đoạn
tuổi dậy thì, nên có chút hiểu lầm và chưa xác định rõ về giới tính của mình.
Có trường hợp nhầm tưởng đồng tính do rối loạn cơ quan sinh dục (nhiễm sắc thể
là nam, nhưng tinh hoàn bị kẹt trong ổ bụng khiến bộ phận sinh dục không giống
người nam, nên bị nhầm tưởng là nữ).
Kinh Thánh và Giáo Hội nói
gì về đồng tính?
Cựu Ước thuật lại cho chúng
ta biết về việc Thiên Chúa đã phạt dân thành Sodoma vì tội có hành vi quan hệ
đồng giới (x. St 19,1–19). Có một vài chỗ trong Tân Ước nhắc đến các tội của
“những kẻ bất chính không được Nước Thiên Chúa làm gia nghiệp”, trong đó có tội
“kê gian” (x. 1Cor 6,9; 1Tm 1,9–10). Thánh Phaolô cách nào đó lên án các hành
vi quan hệ đồng tính và những ai phạm phải tội này thì không xứng đáng với Nước
Thiên Chúa. Văn kiện Persona Humana của Đức Phaolo VI (1975)
lần đầu tiên nhắc đến đồng tính, cho rằng hành vi tính dục đồng tính tự bản
chất là mất trật tự và ngược lại với đời sống lứa đôi (số 8).
Như thế, cách nào đó, Giáo
Hội không ủng hộ hôn nhân đồng tính và những hành vi tình dục đồng tính, vì nó
đi ngược lại với mặc khải và ý muốn của Thiên Chúa. Từ ban đầu, Thiên Chúa đã
dựng nên người nam và người nữ để họ gắn kết với nhau, trở nên một xương một
thịt và sinh ra những mầm sống mới (x. St 1 và 2). Cơ cấu gia đình được thiết
lập dựa trên tình yêu của người nam – người nữ và hướng tới việc sinh sản để
dòng giống con người được kéo dài và thống trị mọi loài thụ tạo khác. Sự kết
hợp giữa hai người cùng giới không đáp ứng được hai điều kiện này. Nếu tình
trạng đồng tính trở nên lan tràn và mất kiểm soát, cơ cấu gia đình có nguy cơ
bị phá huỷ và xã hội sẽ trở nên rối loạn.
Nhiều người đã phản ứng rất
mạnh mẽ với quan điểm này của Giáo Hội, cho rằng Giáo Hội quá bảo thủ và không
đi theo tiến trình phát triển chung. Tuy nhiên, Giáo Hội có nhiệm vụ phải gìn
giữ những giá trị nền tảng. Giáo Hội không tự mình quyết định điều gì nếu không
dựa trên nền tảng mặc khải. Tuy nhiên, Giáo Hội không hề có cái nhìn ác cảm về
người đồng tính. Chính vì lý do đó mà Đức Phaolô VI, cũng trong văn kiện Persona
Humana (số 8), nhấn mạnh đến sự cần thiết của việc thấu
hiểu và những đường hướng mục vụ khôn ngoan dành cho những người đồng tính.
Chúng ta cần phải phân biệt
giữa người xu hướng đồng tính và hành vi sinh hoạt tính dục đồng tính. Xu hướng
đồng tính không phải là tội. Xu hướng tính dục bẩm sinh là cái mà con người
nhận lãnh khi ra đời chứ không phải là cái con người có thể lựa chọn. Không có
lỗi gì khi sinh ra đã thấy mình có xu hướng tình dục hướng về người cùng giới
tính với mình.
Giáo Hội Công Giáo không kỳ
thị người đồng tính, có nghĩa là: Giáo Hội nhìn nhận trọn vẹn phẩm giá làm
người của người đồng tính, chứ không xếp họ vào một thứ bậc thấp hơn hay khinh
thường, chê bai họ. Người Công Giáo đồng tính vẫn là con cái của Chúa, vẫn có
thể đi lễ, đọc kinh, rước lễ, lãnh nhận bí tích và hưởng tất cả mọi điều mà
người khác được hưởng. Nhưng Giáo Hội không đồng ý hôn nhân đồng tính và việc
quan hệ đồng tính, vì nó đi ngược lại với quy luật tự nhiên. Đối với một người
Công Giáo, quan hệ tình dục chỉ được chúc phúc trong một cuộc hôn nhân được
Giáo Hội chấp nhận, nghĩa là sự gắn kết giữa một người nam và người nữ theo như
ý muốn của Thiên Chúa.
Giáo lý Hội Thánh Công Giáo
(GLHTCG) dạy rằng:
“[Những anh chị em đồng
tính] phải được người ta đón nhận với sự tôn trọng, thông cảm và tế nhị. Phải
tránh tất cả những dấu hiệu của sự kỳ thị bất công đối với họ. (GLHTCG,
2358). Cũng trong sống này, Giáo Hội mời gọi các anh
chị em đồng tính “thực thi ý Chúa trong đời sống của mình và nếu là
Kitô hữu, họ được kêu gọi kết hợp với hy sinh thập giá của Chúa những khó khăn
mà họ gặp phải trong thân phận của họ”.
“Những người đồng tính
luyến ái được kêu gọi sống đức khiết tịnh. Nhờ các nhân đức giúp tự chủ dạy cho
biết sự tự do nội tâm và có khi nhờ sự nâng đỡ của tình bằng hữu vô vị lợi, nhờ
việc cầu nguyện, ân sủng, bí tích, chính họ có thể và phải dần dần và cương
quyết tiến đến sự trọn hảo Kito giáo” (GLHTCG, 2359).
Thái độ cần có
Nếu những người bạn của bạn
thuộc giới tính thứ ba, bạn đừng xa lánh họ, đừng kỳ thị họ, đừng dành cho họ
một sự khinh thường hay mỉa mai vì thái độ như thế là đi ngược lại với những gì
Chúa dạy. Ở đâu cũng có kẻ tốt người xấu. Không phải cứ có xu hướng tình dục
đồng tính là người xấu. Thực tế, ta thấy có nhiều người dị tính sống còn tệ hơn
cả người đồng tính. Có rất nhiều người đồng tính sống rất tốt với người khác,
được nhiều người yêu mến. Họ chân thành, tình cảm, nhiệt tình, thương người,
quảng đại.. Người đồng tính thường đã phải chịu rất nhiều thiệt thòi rồi, nên
bạn đừng chất thêm cho họ thánh giá nữa; trái lại, hãy nâng đỡ họ bằng sự chân
thành của mình. Cùng với họ, các bạn hãy xây dựng một thế giới văn minh đầy
tràn tình thương qua những hoạt động lành mạnh, giúp ích cho đời.
Có nhiều trường hợp do bị
áp lực quá nhiều từ xã hội và không được cảm thông, nhiều người đồng tính đã
tìm đến cái chết hoặc sống buông thả, truỵ lạc. Dẫn đến tình trạng đó, một phần
cũng do lỗi của chúng ta, khi đã không cho họ một cơ hội để sống tốt cuộc sống
của mình.
Nếu bạn của bạn đang gặp
những khủng hoảng, bối rối, hay có vấn đề tâm lý, bị tổn thương, cũng nên
khuyên họ đi gặp những người có chuyên môn, các nhà tư vấn tâm lý (hay
counseling) để được hướng dẫn để tránh những trường hợp bi thảm.
Pr. Lê Hoàng Nam, SJ
Nguồn: HĐGM Việt Nam