Từ nấm mồ đến niềm hy vọng: Trong ánh nến lung linh của đêm canh thức này, chúng ta vừa cùng nhau đi qua hành trình của lịch sử cứu độ, từ bóng tối của sự hỗn mang đến ánh sáng huy hoàng của Đấng Phục Sinh. Tin Mừng năm A (Mt 28, 1-10) dẫn chúng ta đến với hai người phụ nữ: Maria Mađalêna và một Maria khác. Các bà ra thăm mộ khi trời "vừa tảng sáng".Họ đi trong tâm thế nào? Có lẽ là sự trĩu nặng của nỗi buồn, sự hụt hẫng của một tình yêu vừa bị cái chết cướp mất. Nhưng Thiên Chúa là vị Thiên Chúa của những bất ngờ. Một trận động đất kinh hoàng, một vị Thiên Thần rực rỡ và một tảng đá bị lăn ra.
Có khi nào trong đời thánh hiến, chúng ta cũng đang đi "thăm mộ" chính mình? Có khi nào những lời khấn hứa, những bổn phận hằng ngày, những hy sinh âm thầm trở nên "nặng nề" như tảng đá lấp cửa mộ? Đôi khi chúng ta sống đời tu như thể Chúa Giêsu vẫn còn nằm trong mộ: thiếu sức sống, thiếu niềm vui và đầy những lo âu trần thế. Với đời sống gia đình, tảng đá ấy có thể là gánh nặng cơm áo gạo tiền, là những rạn nứt trong tình cảm gia đình, là nỗi lo cho tương lai con cái, hay sự mệt mỏi của bệnh tật.Nhưng sứ điệp đêm nay vang lên: "Ngài không có ở đây, vì Ngài đã trỗi dậy!". Đây không chỉ là một sự kiện lịch sử, mà là một thực tại đang biến đổi mỗi người tu sĩ chúng ta.
Thánh Philipphê Nêri và Linh đạo của Niềm vui: Người ta thường nói: "Một vị thánh buồn là một vị thánh đáng buồn". Thánh Philipphê Nêri – vị thánh của niềm vui – đã minh chứng rằng con đường ngắn nhất dẫn đến sự thánh thiện là sự hân hoan.
Ngài nổi tiếng với những hành động "lạ lùng" chỉ để nhắc nhở người ta đừng quá nghiêm trọng hóa bản thân mà quên mất lòng nhân hậu của Thiên Chúa. Ngài hiểu rằng, nếu trái tim ta tràn đầy Chúa Phục Sinh, ta không thể không mỉm cười trước những khó khăn của đời tu.Trong đời sống cộng đoàn, niềm vui của người anh, người chị bên cạnh chính là "bí tích" của niềm hy vọng. Sự hăng hái phục vụ, nụ cười bao dung sau những hiểu lầm, hay cái nắm tay khích lệ khi đồng hành... đó chính là lúc chúng ta cho thế giới thấy Chúa đã sống lại thật rồi.
Hệ thống GPS cho hành trình Phục Sinh: Để niềm vui đêm nay không tan biến theo ánh nến, nhưng trở thành căn tính của người hiến dâng, tôi mời gọi anh chị em cùng cài đặt lại hệ thống định vị GPS cho tâm hồn mình:
· G – Gratitude (Lòng biết ơn): Hãy bắt đầu mỗi ngày bằng lời tạ ơn vì hồng ân thánh hiến. Chúng ta được chọn không phải vì tài giỏi, nhưng vì Chúa yêu ta. Một trái tim biết ơn sẽ làm câm nín mọi lời phàn nàn và biến những hy sinh thành những đóa hoa dâng Chúa.
· P – Prayer (Cầu nguyện): Đừng cầu nguyện như một thói quen pháp lý, hãy cầu nguyện như một cuộc gặp gỡ với Đấng Đang Sống. Maria Mađalêna đã gặp Chúa vì bà không ngừng tìm kiếm. Hãy để mỗi giờ chầu, mỗi phút thinh lặng là nơi chúng ta chạm vào vết sẹo vinh hiển của Đấng Phục Sinh để được tiếp thêm sức mạnh.
· S – Sharing (Sẻ chia): Niềm vui dâng hiến không phải là món quà để giữ riêng cho mình. Hãy mang niềm vui ấy vào những ngõ ngách của cộng đoàn, đến với những anh chị em đang đau yếu, cô đơn hay gặp khủng hoảng. Khi chúng ta đem niềm vui đến cho người khác, chúng ta sẽ kinh ngạc thấy niềm vui trong chính mình nhân lên gấp bội.
Kết: Lời đầu tiên Chúa Giêsu Phục Sinh nói với các phụ nữ là: "Đừng sợ!". Ngài cũng đang nói với chúng ta: Đừng sợ những giới hạn của bản thân, đừng sợ sự cô độc của đời thánh hiến, và đừng sợ phải trở nên "điên rồ" vì Tin Mừng như Thánh Philipphê Nêri.
Đêm nay, khi chúng ta đón nhận Mình và Máu Thánh Chúa – nguồn mạch của niềm vui vĩnh cửu – xin Ngài biến cuộc đời chúng ta thành một bài ca "Alleluia" sống động. Niềm vui chính là lời đáp trả đẹp nhất, sâu sắc nhất và thuyết phục nhất của người tu sĩ đối với tình yêu của Thiên Chúa.Cũng vậy, với anh chị em giáo dân, hãy ra về và mang theo ánh sáng của Đêm Thánh này vào bóng tối của trần gian, để bất cứ ai gặp gỡ chúng ta cũng phải thốt lên: "Hẳn là Chúa đã phục sinh, vì tôi thấy Ngài đang sống trong họ!"
Chúc tất cả một mùa Phục Sinh tràn đầy ân sủng và nụ cười!
Alleluia! Chúa đã sống lại thật rồi!
Bertrand Nguyễn Thanh Hoài, CSF