Ngước nhìn trời rộng mênh mang,
Mây trôi lặng lẽ nối hàng thiên ân.
Muôn loài kể chuyện hồng ân,
Âm thầm ca tụng Thánh Danh Chúa Trời.
Gió đưa mây đến muôn nơi,
Dệt nên nét đẹp rạng ngời tạo sinh.
Mỗi làn gió, mỗi bình minh,
Đều là tiếng Chúa gọi tình yêu thương.
Hồn con lặng giữa thinh không,
Nghe trong vạn vật nguồn cơn ý Ngài.
Cỏ cây, sông núi, mây bay,
Âm thầm dâng khúc hoan ca nhiệm mầu.
Xin cho hồn biết lặng thinh,
Để nghe tiếng Chúa dệt tình trong con.
Từng hơi thở, mỗi vuông tròn,
Xin thành lễ sống tròn vuông dâng Ngài.
Dẫu khi nắng tắt, chiều phai
Hay khi giông tố phủ đầy lối đi.
Vững tin một lẽ khắc ghi:
Muôn loài còn hát, con còn ngợi ca.
Tia Nắng Nhỏ, RNDM