Trong cuộc sống, có một nỗi mệt rất âm thầm mà nhiều người đang mang trong lòng mỗi ngày: thấy người khác đi nhanh hơn mình, làm được nhiều hơn mình, đạt tới những điều mình còn đang loay hoay chưa chạm tới, rồi tự nhiên thấy lòng bồn chồn, sốt ruột, bất an. Người ta thành công sớm, còn mình vẫn đang chật vật. Người ta có lối đi rõ ràng, còn mình vẫn như đang dò dẫm giữa những ngã rẽ mù sương. Người ta được nhìn nhận, còn mình dường như vẫn nhỏ bé, lặng lẽ, chẳng ai để ý. Và thế là lòng mình bắt đầu xao động. Không phải vì mình xấu. Không phải vì mình lười. Nhưng vì mình đã vô tình lấy cuộc đời của người khác làm chiếc đồng hồ để đo thời gian của chính mình.

Đó là một cám dỗ rất quen thuộc của con người: cám dỗ so sánh. Khi nhìn người khác nở hoa, ta quên rằng Thiên Chúa không dựng nên mọi bông hoa để cùng nở trong một mùa. Có loài cây bừng lên trong tiết xuân dịu dàng. Có loài phải đợi đến cái nắng rực rỡ của mùa hè mới bắt đầu trổ lá. Có loài mang vẻ đẹp của mùa thu, lặng lẽ nhưng sâu thẳm. Có loài tưởng như khô cằn suốt cả năm, nhưng lại âm thầm chuẩn bị để đứng vững trong mùa đông. Mỗi loài một nhịp. Mỗi cây một thời gian. Mỗi vẻ đẹp một thời điểm. Nhưng không có cây nào bị Thiên Chúa quên cả. Không có cây nào bị dựng nên cách vô nghĩa. Không có cây nào phải xấu hổ vì mình không giống cây bên cạnh.

Con người cũng vậy. Mỗi người là một công trình rất riêng của Thiên Chúa. Mỗi cuộc đời có một lịch trình ân sủng riêng. Có người trưởng thành rất sớm. Có người phải đi qua nhiều lần vấp ngã mới hiểu được mình là ai. Có người được gọi bước vào ánh sáng khi tuổi còn rất trẻ. Có người phải sống qua nhiều năm âm thầm, mất mát, chờ đợi, đau đớn, rồi mới nhận ra đâu là con đường mình thực sự thuộc về. Điều quan trọng không phải là ai đến trước, ai đến sau, ai được chú ý sớm hơn, ai nổi bật hơn, mà là cuối cùng ta có sống trọn vẹn điều Thiên Chúa muốn nơi đời mình hay không.

Nỗi bất an của chúng ta nhiều khi bắt đầu từ chỗ quên mất cái nhìn của Chúa. Ta nhìn mình bằng ánh mắt của đám đông nên dễ hoảng sợ. Ta nhìn mình bằng những bảng so sánh vô hình nên dễ buồn tủi. Ta nhìn mình bằng những tiêu chuẩn thành công chóng vánh của thế gian nên dễ cảm thấy thua kém. Nhưng Thiên Chúa không nhìn ta như vậy. Chúa không hỏi tại sao con không giống người kia. Chúa không trách tại sao con chưa được như người nọ. Chúa cũng không buộc một hạt lúa phải nở như một đóa hồng, hay bắt một cây nho phải lớn như cây tùng. Thiên Chúa chỉ âm thầm chăm sóc từng tạo vật theo cách rất riêng, rất dịu dàng, rất đúng với bản tính của nó. Chúa yêu từng người không phải vì họ giống ai, nhưng vì họ là chính họ.

Có biết bao lần chúng ta đánh mất bình an chỉ vì cứ thấy người khác làm được điều gì đó, rồi lòng mình hoảng lên như thể mình đang bị bỏ lại phía sau. Nhưng thật ra, đời sống thiêng liêng không phải là một cuộc chạy đua. Ơn gọi cũng không phải là một cuộc thi xem ai thành đạt nhanh hơn. Sự trưởng thành nội tâm lại càng không phải là cuộc ganh đua để chứng minh giá trị. Trong chương trình của Thiên Chúa, không ai là bản sao, cũng không ai là người dư thừa. Mỗi người được gọi bằng một tên riêng. Mỗi người được dẫn đi bằng một lối riêng. Mỗi người có một mảnh đất riêng để gieo trồng, một nhịp chín riêng để kết trái, một mùa nở hoa riêng để dâng hiến vẻ đẹp của mình cho đời và cho Chúa.

Có khi hôm nay ta còn đang ở giai đoạn vùi mình dưới đất như hạt giống. Bên ngoài nhìn vào, chẳng ai thấy gì đáng kể. Chẳng có hoa, chẳng có quả, chẳng có gì rực rỡ. Nhưng ở bên trong, một điều gì đó đang âm thầm diễn ra. Rễ đang đâm sâu. Mầm sống đang được ủ kín. Những gì là thật thường không ồn ào. Những gì bền vững thường cần thời gian. Cũng vậy, có những năm tháng trong đời ta tưởng như vô ích, tưởng như chậm chạp, tưởng như chỉ toàn lặp lại những ngày bình thường. Nhưng nếu ta sống những ngày ấy với lòng trung thành, với sự kiên nhẫn, với tinh thần học hỏi và với niềm tín thác vào Chúa, thì không ngày nào là vô nghĩa. Những ngày âm thầm ấy chính là phần đất mà Thiên Chúa đang chuẩn bị cho một mùa nở rộ về sau.

Thật nguy hiểm khi ta cứ hấp tấp đòi mình phải rực sáng ngay lập tức. Vì một bông hoa nở quá sớm có khi lại không chịu nổi gió. Một trái non hái vội sẽ chẳng bao giờ có vị ngọt của sự chín muồi. Một tâm hồn chưa đủ sâu mà cứ cố phô bày mình ra trước ánh mắt người đời thì rất dễ kiệt sức, dễ tổn thương, dễ gãy đổ. Có những điều Thiên Chúa trì hoãn không phải để làm ta đau, nhưng để bảo vệ ta. Có những cánh cửa Chúa chưa mở không phải vì Chúa quên, nhưng vì Chúa biết ta chưa đủ vững để bước qua. Có những ước mơ còn phải chờ thêm không phải vì chúng bị từ chối, nhưng vì chúng cần được thanh luyện để khi đến, ta đón nhận chúng với một tâm hồn đúng đắn hơn, khiêm nhường hơn, trưởng thành hơn.

Bởi vậy, thay vì hoảng hốt khi thấy người khác đang nở hoa, có lẽ ta được mời gọi quay trở về với mảnh đất đời mình. Ở đó, Chúa đang chờ ta chăm chút những điều rất nhỏ mỗi ngày. Một lời cầu nguyện trung thành. Một bổn phận được làm tử tế. Một bài học được đón nhận với khiêm tốn. Một vết thương được chữa lành bằng lòng phó thác. Một giới hạn được chấp nhận trong bình an. Một lần ngã nhưng vẫn đứng dậy. Một ngày mệt nhưng không bỏ cuộc. Chính những điều nhỏ bé ấy đang âm thầm dệt nên mùa nở hoa của đời ta. Không ai lớn lên chỉ bằng những khoảnh khắc huy hoàng. Con người trưởng thành bằng sự bền bỉ trong những điều đơn sơ, lặp đi lặp lại, kín đáo, nhưng đầy trung tín.

Điều đẹp nhất là Thiên Chúa không cần ta phải chói sáng ở mọi nơi. Chúa chỉ muốn ta nở rộ ở đúng nơi ta thuộc về. Có những người không được đứng giữa sân khấu, nhưng lại là ánh sáng cho cả một gia đình. Có những người không được ca ngợi giữa đám đông, nhưng lại là chỗ dựa cho biết bao tâm hồn. Có những người sống âm thầm trong cộng đoàn, trong giáo xứ, trong một căn phòng nhỏ, trong những công việc không tên, nhưng trước mặt Chúa, đời họ rực rỡ vô cùng. Vì vẻ đẹp thật không nằm ở chỗ được thấy nhiều, nhưng ở chỗ sống đúng ơn gọi của mình với tất cả tình yêu.

Cho nên, đừng quá lo nếu hôm nay mình còn nhỏ bé. Nhỏ bé không có nghĩa là vô giá trị. Chậm hơn không có nghĩa là thua kém. Âm thầm không có nghĩa là bị quên lãng. Có khi chính trong sự nhỏ bé ấy, Chúa đang dạy ta điều mà những thành công sớm không bao giờ dạy được: biết cậy dựa vào Ngài, biết lớn lên từ bên trong, biết kiên nhẫn với tiến trình của ân sủng, biết tôn trọng nhịp điệu mà Chúa dành riêng cho mình. Và đó là một vẻ đẹp rất sâu: vẻ đẹp của một người không còn hoảng loạn vì phải giống người khác, nhưng bình an vì biết mình thuộc về Thiên Chúa.

Hãy cứ đi. Đừng dừng lại chỉ vì thấy người khác đã ở xa hơn. Hãy cứ làm điều mình phải làm. Hãy cứ học điều mình cần học. Hãy cứ chăm chút đời mình mỗi ngày bằng cầu nguyện, bằng lao động, bằng hy sinh, bằng lòng trung thành. Đừng bỏ cuộc chỉ vì chưa thấy kết quả. Đừng khinh thường những bước nhỏ. Đừng coi nhẹ những ngày âm thầm. Bởi chính từ những điều rất nhỏ, Chúa làm nên những mùa hoa lớn. Chính từ những tháng năm không ai để ý, Chúa chuẩn bị cho một cuộc nở rộ đúng lúc. Khi thời điểm đến, bông hoa không cần gắng sức để chứng minh vẻ đẹp của mình. Nó chỉ đơn giản nở ra, vì nó đã đến mùa.

Và đời ta cũng vậy. Nếu cứ bền lòng sống, cứ tín thác bước đi, cứ trung thành học hỏi, cứ nhẫn nại vun trồng, thì sẽ có một ngày Chúa cho ta nở hoa. Không phải ở nơi ta ganh đua để giành lấy. Nhưng ở nơi thật sự dành cho ta. Không phải theo kiểu ồn ào khiến thiên hạ trầm trồ. Nhưng theo cách sâu lắng khiến đời ta sinh ích cho nhiều người. Không phải để ta tự hào về mình, nhưng để ta nhận ra rằng: hóa ra từ đầu đến cuối, Chúa vẫn luôn đồng hành, vẫn luôn âm thầm tưới mát, vẫn luôn gìn giữ, vẫn luôn chờ đợi giờ của ta.

Xin cho chúng ta đừng nhìn cuộc đời bằng ánh mắt hoảng hốt của sự so sánh, nhưng bằng ánh mắt bình an của đức tin. Xin cho chúng ta biết vui khi người khác nở hoa mà không thấy mình thua thiệt. Xin cho chúng ta biết kiên nhẫn với chính mình, biết chấp nhận tiến trình, biết trân trọng những ngày âm thầm Chúa đang dùng để nuôi lớn linh hồn ta. Và xin cho ta luôn nhớ rằng: trong khu vườn của Thiên Chúa, không ai bị bỏ quên. Mỗi người đều có chỗ của mình. Mỗi người đều có mùa của mình. Mỗi người đều có thời điểm của mình để tỏa hương và kết trái.

 

Lm. Anmai, CSsR