
Một vị linh mục trẻ vào bệnh viện đi thăm những bệnh nhân.
Khi
ngài đang đi trong hành lang, thì có một nữ tu xin ngài dừng lại, chị
nói:
“Cha
ơi, làm ơn vào phòng này giúp con! Có một ông già đang hấp hối. Ổng nằm đây đã
lâu rồi. Chúng con đã mời các linh mục đến ban các phép Bí Tích cuối cùng cho
ông, nhưng ông đuổi các linh mục đi. Ổng không muốn ai nói về Chúa Giêsu. Nhưng
ổng sắp chết rồi cha ơi. Xin cha vui lòng giúp ổng.”
Vị
linh mục bèn vào phòng của ông lão và ngài tự giới thiệu mình.
Ông
lão tức tối và bắt đầu chửi rủa vị linh mục. Ông tỏ ra rất bực tức và giận dữ.
Ông hét lên:
“Tôi
không muốn gặp ông. Cút ra ngay!”
Vị
linh mục trả lời: “Được, tôi sẽ ra ngay”.
\
Rồi
ngài bước ra khỏi phòng.
Khi
đó vị nữ tu vẫn còn đứng ở đó. Chị năn nỉ cha:
-
“Xin cha làm ơn vô phòng của ông già lần nữa giúp con.”
-
“Nhưng ổng không nhận mọi sự mà tôi có thể làm cho ổng.”
Chị
nữ tu lại năn nỉ vị linh mục thêm: “Cha làm ơn cho ổng một cơ hội nữa đi”.
Vậy
là vị linh mục miễn cưỡng vào phòng của bệnh nhân lần nữa. Ngài dịu dàng nói:
“Ông
ơi, tôi sẽ không hỏi xem liệu ông có muốn xưng tội không? Tôi cũng không hỏi
xem ông có muốn rước lễ không? Nếu tôi chỉ ngồi bên cạnh ông và cầu nguyện
chuỗi Kinh Lòng Chúa Thương Xót thì có được không?”
Ông
cụ trả lời: “Tôi không cần. Ông muốn làm gì thì làm.”
Vị
linh mục bèn ngồi xuống bên cạnh ông già. Ngài bắt đầu cầu nguyện nhẹ nhàng với
lời kinh của chuỗi kinh Lòng Chúa Thương Xót:
“Vì
cuộc Khổ Nạn của Chúa Kitô, xin Cha thương xót chúng con và toàn thế giới. Vì
cuộc Khổ Nạn của Chúa Kitô, xin Cha thương xót chúng con và toàn thế giới”.
Bỗng
dưng ông lão la lên: “Ngừng ngay lại!”
Vị
linh mục giật mình, ngài nhìn ông già và hỏi: “Tại sao tôi lại phải ngừng chứ?”
-
“Bởi vì không có lòng thương xót nào dành cho tôi cả.”
Vị
linh mục ngạc nhiên hỏi: “Tại sao ông lại nghĩ rằng: Chúa không có lòng thương
xót với ông chứ?”
-
“Không quan trọng gì cả.”
Nhưng
vị linh mục nài nỉ hỏi: “Tại sao ông lại nghĩ rằng: Chúa không thương xót ông
chứ?”
Tôi
sẽ kể cho ông nghe. Ông lão bắt đầu chậm rãi yếu ớt:
-
“Vào 25 năm trước, tôi đang làm cho một sở hoả xa. Việc của tôi là chặn không
cho xe cộ đi ngang qua, khi mà có một xe lửa đi đến gần.
Nhưng
đêm hôm ấy, tôi đang say rượu, nên tôi không chặn xe cộ. Rồi có một cặp vợ
chồng và 3 con nhỏ đã đi ngang qua đường, khi mà xe lửa đang tới. Thế là cả gia
đình của họ bị chết thảm. Đó là vì lỗi của tôi. Vì thế, Chúa sẽ không bao giờ
tha thứ cho tội lỗi của tôi. Tôi cảm thấy tội của mình quá nặng.”
Vị
linh mục ngồi nghe, mà muốn ngất xỉu. Trong tay ngài vẫn nắm chặt chuỗi tràng
hạt. Cuối cùng ngài hỏi ông lão:
-
“Chuyện này xảy ra ở đâu?”
Ông
lão nói rằng, đó là một thành phố ở nước Ba Lan.
Vị
linh mục ngước nhìn lên và kể chuyện của gia đình ngài:
“Vào
25 năm trước đây, cha mẹ và 3 em của tôi đi chơi, nhưng tôi không thể đi với họ
được. Khi ấy họ gặp một tai nạn, vì người có bổn phận đã không gạt cái cần để
cấm xe cộ đi qua. Rồi xe lửa đã đụng vào xe của cha mẹ tôi và làm cho cả 5
người cùng chết. Đêm hôm ấy, cả gia đình tôi đều chết thảm khốc vì tai nạn.”
Rồi
vị linh mục nhìn chăm chú vào mặt của ông lão. Ngài dịu dàng nói:
-
“Này ông, Chúa tha thứ cho ông mà, và tôi cũng tha thứ cho ông nữa.”
Người
đàn ông ứa nước mắt, vì ông ấy biết rằng Chúa vẫn còn thương xót ông ấy.
Vị
linh mục lại hỏi: “Vậy bây giờ, ông có muốn xưng tội và rước lễ không?”
Ông
lão liền sốt sắng xưng tội và rước Lễ.
Hai
ngày sau đó, ông chết.
Lòng
Thương Xót Chúa đã thắng!
Sau
mọi việc, thì vị linh mục đi ra ngoài hành lang để tìm vị nữ tu, nhưng ngài
không tìm ra chị ấy. Người phụ trách bệnh viện nói rằng: hiện không có một nữ
tu nào làm việc ở bịnh viện này cả.
Vài
năm sau,
Vị
linh mục đi hành hương. Ngài đến thăm thành phố Vilnius, đó là nơi mà Thánh
Faustina đã sống và tu tập.
Khi
vào tu viện để dâng Thánh Lễ, ngài nhìn thấy một bức hình của Thánh Faustina.
Ngài lẩm bẩm: “Cách đây vài năm tôi đã gặp vị nữ tu này rồi.”
Một
trong số các nữ tu nói: “Thưa cha, không thể được vì Thánh Faustina đã
chết từ năm 1938 !”
Lúc
ấy vị linh mục mới hiểu rằng: Chính Thánh Faustina đã hiện ra và xin ngài vào
phòng của bệnh nhân ấy, để giúp người hấp hối được nhận các Bí Tích sau cùng.
Chuyện Đời Đạo - Sách 23- Bài 490
Linh Mục Mễn sưu tầm