“Chính anh em là ánh sáng cho trần gian” (Mt 5,14)

Tôi lặng ngắm vũ trụ, nhìn trăng sao, mong giải được chút nghĩa nhiệm mầu.

Nếu thế gian là bầu trời đêm đó, tôi sẽ chọn mình như thứ ánh sáng nào?

Một vì sao băng - Meteor, loé lên rực rỡ rồi vụt tắt giữa bầu trời đêm?

Hoặc như sao chổi - Comet, có chiếc đuôi sáng rất ấn tượng, nhưng chỉ xuất hiện một thời gian rồi biến mất khỏi bầu trời?

Hay như một Supernova - Siêu tân tinh, với ánh sáng bùng lên rực rỡ như một ngôi sao nổ tung giữa vũ trụ, nhưng chính sự rực rỡ ấy lại báo hiệu sự tàn lụi?

Thế rồi, tôi bị thu hút bởi ánh sáng huyền bí của ánh trăng, và say mê với vẻ đẹp thầm lặng của nó.

Tôi ước tâm hồn mình được như ánh trăng thanh,

Không tự rực sáng giữa trời đêm, nhưng hướng về nguồn ánh sáng Mặt Trời vĩnh cửu và phản chiếu ánh sáng ấy.

Thiên Chúa, Ngài vẫn luôn ở đó và chiếu sáng, để tôi được phản chiếu ánh sáng Ngài và tôi được gọi là “ánh sáng cho trần gian”.

Ở trong ánh sáng Ngài, tôi ĐỨNG LÊN VÀ BỪNG SÁNG!

 

Teresa Nguyễn Thị Trang, RNDM