Này đây Hạt Ngọc Mân Côi,

Con dâng về Mẹ từ nơi gian trần!

Thời gian cứ mãi trôi dần...

Bụi trần che phủ...con lần bước đi.

 

Mẹ thương, xin dẫn con đi...

Để con xa lánh... những gì phồn hoa.

Dệt thành khúc nhạc, bài ca...

“KÍNH MỪNG” dâng Mẹ (Ma-ri-a) khiêm nhường!

 

Cúi lạy Mẹ Đức Nữ Vương,

Trái tim Mẹ chứa ... tình thương ắp đầy!

Cuộc đời con hứa từ đây...

Nắm chắc tay Mẹ tỏ bày yêu thương!

 

Mẹ là nơi chốn tựa nương,

Mẹ là sao sáng... soi đường, ủi an!

Khổ đau nhân thế ngập tràn,

Cậy trông có Mẹ... với bàn tay yêu...

 

“Mân Côi” con đọc sáng chiều,

Gởi tình con thảo – bao điều Mẹ ơi.

Vâng nghe Mẹ dạy đôi lời:

Hãy luôn mến Chúa – Yêu người anh em!

 

Micae Xuân Diệu