Phụng vụ Giáo hội đang đi đến những ngày cao điểm của Mùa Chay - Tuần Thánh .

Tôi được mời gọi dừng lại…

Cần lặng hơn! Để chiêm ngắm.

Cần trầm hơn! Để hiệp thông.

Là một nữ tu Đức Bà Truyền Giáo, tôi vẫn đang học cách bước đi theo dấu chân của Mẹ Maria. Dấu chân dệt nên những hành trình nhiệm lạ, đi từ cái náo nức, vội vã của ngày Thăm Viếng đến cái thinh lặng đau đớn dưới chân Thập Giá. Theo lẽ tự nhiên, tôi dễ dàng chọn cho mình cái náo nức của việc "lên đường" hơn là việc phải đứng lặng lẽ trước nỗi đau của anh chị em mình.

Nhưng! Chỉ khi chiêm ngắm Đức Maria, người nữ của lòng tin và lòng can đảm, nhìn sâu vào đôi mắt của Mẹ Sầu Bi (Pietà), tôi mới bàng hoàng nhận ra: Cốt lõi của sứ vụ không phải là điều gì vĩ đại cho bằng một sự hiện diện thinh lặng với một trái tim chiêm niệm thâm sâu.

Càng ngồi lại với Mẹ, tôi càng nghiệm rõ hơn Mẹ Sầu Bi không còn chỉ là bức tượng lạnh lẽo. Nhưng nơi bức tượng ấy tôi gặp được một người phụ nữ bằng xương bằng thịt, đang ôm chặt lấy thân xác tan nát của Con Mẹ.  Đó không phải là sự thinh lặng của kẻ cam chịu, bất lực hay yếu hèn, mà là sự thinh lặng chiêm niệm – một sức mạnh nội tâm mãnh liệt để không thốt lên lời than trách, để giữ trọn niềm tin giữa bóng tối mịt mù. Tôi hình dung đôi bàn tay Mẹ run rẩy lau đi những vệt máu khô, bụi bặm và nhục hình trên da thịt Chúa bằng một sự thấu cảm không cần ngôn từ. Chính trong cái thinh lặng xé lòng ấy, Mẹ dạy tôi cách "ôm lấy" thế giới này.

Trầm lại để hiệp thông với Mẹ Sầu Bi, tôi hiểu đời sống chiêm niệm không phải là quay lưng với thế gian, mà là mang cả thế gian vào trong sự thinh lặng của lời cầu nguyện. Tôi được gọi để nối dài đôi tay của Mẹ, để chạm vào Chúa Giêsu đang tiếp tục chịu khổ hình nơi những người nghèo nhất trong số những người nghèo.

Họ là ai?

Họ là những phận người bị tước đoạt phẩm giá, bị gạt ra bên lề, những người mà ngay cả một ánh nhìn cảm thông cũng trở thành món quà xa xỉ. Và đau đớn thay, nỗi khổ ấy không chỉ thuộc về con người. Tôi nghe thấy cả tiếng rên siết của Mẹ Trái Đất. Ngôi nhà chung của chúng ta cũng đang rỉ máu vì bị lạm dụng và bỏ rơi, chẳng khác gì thân xác Chúa trên đồi cao năm ấy. Tôi tự hỏi mình: làm sao tôi có thể lau sạch những vết thương ấy, nếu chính tôi không có được sự thinh lặng của Mẹ để lắng nghe tiếng kêu cứu của nhân loại và tạo vật?

Nhưng nói thật lòng, nhiều khi chính tôi mới là kẻ rệu rã nhất. Có những lúc tôi hèn nhát đến mức chẳng thể trao nổi một nụ cười cho người khốn khổ, hay vô tâm trước sự tàn lụi của thiên nhiên chỉ vì sự tiện nghi của bản thân. Chính trong những khoảnh khắc "rất người", đầy lỗi lầm ấy, tôi thấy mình như đứa trẻ được nằm gọn trong vòng tay của Mẹ Sầu Bi. Mẹ không trách mắng, Mẹ vẫn thinh lặng ôm lấy tôi. Ánh mắt chiêm niệm của Mẹ dạy tôi rằng: muốn ủi an người khác, trước hết phải học cách đối diện với sự trống rỗng của chính mình trong thinh lặng.

Chính sự khiêm hạ khi nhận diện những vết thương của bản thân đã trở thành nhịp cầu dẫn đưa tôi chạm đến tinh thần của Mẹ Sáng Lập Euphrasie Barbier, tinh thần tự hiến cho người nghèo.

Sống theo tinh thần của Mẹ Sáng Lập Euphrasie Barbier với tôi là một cuộc hoán cải không ngừng giữa chiêm niệm và hành động. Dù là niềm vui hay đau khổ, tất cả đều là "chất liệu" để dệt nên đời dâng hiến. Qua những "vết sẹo" của riêng mình và qua sự thinh lặng dạy bảo của Mẹ, tôi thấy mình cần yêu thương thế giới này theo một cách khác – thực tế hơn và bao dung hơn.

Lặng và lắng cùng Mẹ dưới chân thập giá để nhận ra rằng, smạng của tôi đơn giản là học cách 'cùng đứng, cùng đau' với thế giới, như cách Đức Maria đã kiên vững và lặng lẽ hiện diện dưới chân Thập Giá năm xưa. Đâu là chọn lựa của tôi hôm nay? Tôi chọn yêu thương những phận người bị bỏ rơi, những mảnh đời bên lề xã hội, và học cách nâng niu 'Mẹ Trái Đất' bằng trái tim trìu mến của một người chị, người em.

Ước mong sao, mỗi ngày tôi được lớn lên trong đời sống chiêm niệmthinh lặng và khiêm nhường tự hủy. Để có thể đi trọn con đường hẹp của tình yêu thập giá. Để qua những yếu đuối và giới hạn của bản thân, mầu nhiệm Thương Khó của Chúa lại được viết tiếp bằng những cử chỉ ủi an và hy sinh thầm lặng giữa lòng đời hôm nay.


An Nguyên, RNDM