
Chúa ở trong con,
hồn con có được bình yên;
Trong khoảng lặng thánh thiêng,
con gặp an bình đích thực.
Những ngày dài vội vã,
nay con tạm dừng bước chân;
Để quay về cõi lặng,
con nghỉ ngơi trong tình Ngài.
Từ chốn cao vời,
Chúa cúi nhìn lòng vực thẳm;
Nơi cõi tâm con,
đang nặng nề vết bùn nhơ.
Nhưng Ngài không xua đuổi,
cũng chẳng oán trách lỗi lầm;
Vẫn kiên nhẫn đứng chờ,
để gột rửa hồn sạch trong.
Ôi tội lỗi, hình phạt là đớn đau,
nhưng dung mạo lại vô cùng hấp dẫn;
Nó khơi gợi lòng tham,
tựa như cây trái vườn địa đàng thuở xưa.
Ánh mắt E-và chẳng rời,
vì nhìn ngắm thấy trái ngon đẹp mắt;
Lòng khát khao bùng cháy,
muốn hái ăn lập tức chẳng chần chừ.
Làm sao thọ tạo yếu đuối,
cưỡng nổi vẻ đẹp quý giá bề ngoài?
Làm sao con người mỏng manh,
chống lại mật ngọt dối lừa ban sơ?
Xưa kia, con rắn là loài thụ tạo
mang cốt cách gian manh;
Nó dùng lời phỉnh phờ,
mà gài bẫy người phụ nữ đầu tiên.
Thời nay, cám dỗ lại khoác lớp áo
tinh vi và lịch lãm;
Nó ẩn mình trong máy nhỏ xinh,
đi đâu cũng nằm gọn túi áo.
Chỉ một cái chạm tay,
cả thế giới ảo ảnh hiện ra trước mắt;
Chỉ một thoáng mê say,
kéo ghì cả linh hồn xa dần Thánh Nhan.
Vườn địa đàng năm xưa,
chỉ có một bóng xà quỷ quyệt;
Thời đại kỹ thuật này,
muôn vạn loài rắn khác bủa vây.
Chúng rất đỗi tinh vi,
chúng vô cùng tế nhị;
Chúng không tiếng gầm vang,
nhưng dẫn dụ từng chút từng giây.
Từ thước phim trôi nhanh,
nhãn tiền cuốn hút;
Đến ngón tay lướt mãi,
tâm trí đắm chìm.
Chẳng có loài quỷ nào,
hiện hình xúi giục con lướt máy;
Nhưng chính lòng con đây,
tự nguyện nướng sạch thời gian.
Con tự dối lòng mình:
"Một chút nữa có sao đâu!";
Con tự đào huyệt mộ:
"Một chút nữa đã muộn mằn!"
Và cứ như thế,
con lún sâu vào vực thẳm mê đắm;
Bỗng chốc cuộc đời,
thành con nghiện nô lệ thời nay.
Nhưng lạy Chúa!
Khoảng lặng này
chính là thời gian Ngài gọi mời con thức tỉnh;
Để dắt dìu con trở lại,
với nhịp sống tự do và thảnh thơi.
Xin Ngài chặt đứt xích xiềng vô hình,
đang trói buộc con vào thế giới ảo;
Vì ngày của Chúa đã gần kề,
giờ cứu độ đã cận kề bên ngõ.
Bởi cám dỗ tinh vi,
mà sức con thì quá yếu hèn;
Bởi thời gian cấp bách,
mà lòng con còn mãi đảo điên.
Chỉ có Chúa là thành luỹ,
cứu con khỏi nọc độc xà vương;
Chỉ có Ngài là sự sống,
dẫn con về đồng cỏ an khương.
Lạy Đấng Cứu Độ con,
xin thương xót và nhậm lời con nguyện cầu. A-men.

Maria Lan, RNDM