LÒNG
BIẾT ƠN
CHÚA NHẬT XXVIII THƯỜNG NIÊN – NĂM C

Có một thời, người ta có khuynh hướng bỏ
hẳn lời cám ơn trong mối tương quan hằng ngày. Trong thời bao cấp, những nghi
thức giao tế bị coi là những hủ tục và tàn dư của thời phong kiến. Người ta chủ
trương cuộc sống sòng phẳng, không ai mắc nợ ai, cho nên không ai phải cám ơn
ai. Hậu quả là những gương mặt khô như ngói ở những văn phòng hành chính, những
cái nhìn lạnh nhạt ở nơi công cộng và những lời nói trống không trong giao tiếp
với những người lớn tuổi hơn mình. Cuộc sống thiếu lời cám ơn sẽ trở nên khô
khan, đơn điệu, giống như vườn thiếu cây xanh. Lược bỏ phép lịch sự sẽ biến
cuộc sống này thành sa mạc hoang dã. Có lẽ vì đã nhận ra hậu quả đáng tiếc của
quan niệm này nên gần đây, một số cơ quan mở những lớp dạy cười, dạy nói lời
cám ơn và chào hỏi cho nhân viên của mình.
Biết nói lời cám ơn nhau, con người cũng
cần thể hiện lòng biết ơn đối với Thượng Đế. Đó là một trong những mục đích
quan trọng của các tôn giáo. Đó cũng là nội dung của lời cầu nguyện Kitô giáo.
Thông thường, chúng ta đến với Chúa chỉ để xin ơn. Ít khi chúng ta bày tỏ lòng
khâm phục, tri ân và mến mộ đối với Chúa và các thánh. Chúa Giêsu hôm nay khiển
trách những người cùi đã được ơn mà không biết cảm tạ Thiên Chúa. Trong mười
người cùi được ơn chữa lành, duy nhất có một người quay lại tạ ơn Chúa Giêsu mà
người đó lại là người ngoại. Khi ghi lại lời phàn nàn của Chúa, chắc hẳn Thánh
Luca cũng nhằm phê phán những người Do Thái luôn cậy mình là dân riêng của Chúa
nhưng lại không sống đúng với danh dự cao quý đó. Không những thế, họ lại coi
thường những người ngoại. Dưới cái nhìn của Chúa Giêsu, một người ngoại lại
mang một tâm hồn đạo đức và biết tạ ơn Chúa. Và như thế, người ấy không còn
phải là “người ngoại” nữa, vì đã biết dâng lời tạ ơn Chúa và nhận ra quyền năng
của Ngài. Ý tưởng này, chúng ta cũng thấy trong sách Các Vua quyển thứ hai, với
trường hợp ông Naaman, một vị tướng của Syria. Sau khi được chữa khỏi, dù là
người ngoại, ông đã trở thành một “tín hữu” vì ông tuyên xưng Thiên Chúa của
người Ítraen là Thiên Chúa thật: “Nay tôi biết rằng: trên khắp mặt đất, không
đâu có Thiên Chúa, ngoại trừ ở Ítraen”. Việc xin một khối lượng đất đủ hai con
la chở được để đem về quê hương đã chứng minh niềm tin chân thành ấy.
Nhờ biết sống tâm tình tạ ơn Chúa, chúng
ta luôn nhận ra Ngài hiện diện trong cuộc đời. Việc tạ ơn Chúa cũng giúp chúng
ta nhìn cuộc sống lạc quan hơn, bởi vì vũ trụ và cuộc sống này là do Chúa tạo
dựng. Ngài kêu gọi chúng ta bằng khả năng của mình, cộng tác với Ngài để tô
điểm cho trần gian thêm tươi đẹp. Nếu cuộc sống trần gian còn nhiều khiếm
khuyết là do con người chưa thiện chí cộng tác với Chúa trong công trình sáng
tạo của Ngài. Thậm chí có người còn đi ngược với chương trình sáng tạo của
Chúa, phá vỡ sự hài hòa của môi trường cuộc sống và gây tai họa cho đồng loại
cũng như cho thiên nhiên. Một khi sống tâm tình tạ ơn và tôn thờ Chúa, chúng ta
sẽ được Chúa ban những ơn cần thiết phần hồn phần xác. Thiên Chúa như người cha
yêu thương con cái. Ngài biết chúng ta cần thiết những gì. Ngài cũng biết rõ
những gì đem lại ích lợi đích thực và lâu dài cho chúng ta. Chính Ngài sẽ ban
cho chúng ta những ơn lành, theo ý của Ngài và nhằm đến những điều tốt đẹp cho
mỗi chúng ta. Cách đây vài ngày (ngày 4-10), chúng ta vừa mừng kính thánh
Phanxicô thành Átsidi, cũng gọi là thánh Phanxicô khó khăn. Thánh nhân là người
yêu thiên nhiên vũ trụ, vì qua thiên nhiên, ngài khám phá ra sự hiện diện quyền
năng của Chúa. Nếu những loài cỏ cây, những bông hoa vô danh nhỏ bé mà còn được
Chúa trang điểm yêu thương săn sóc như thế, huống chi con người chẳng lẽ Chúa
không thương. Dưới cái nhìn của vị thánh nghèo, mọi vật mọi loài đều luôn cất
tiếng ca tụng Chúa, làm thành một bản giao hưởng bất tận tuyệt vời.
Lòng biết ơn đối với Chúa không chỉ dừng
lại ở ngôn từ nơi môi miệng, nhưng phải thể hiện qua việc tuân giữ giáo huấn
của Người. Cũng như trong mối tương quan trong gia đình, con cái không thể chỉ
biết ơn cha mẹ bằng những lời khuôn sáo, mà lòng biết ơn và yêu mến cha mẹ cần
phải được chứng tỏ bằng những việc làm đích thực. Tuân giữ Lời Chúa là cách thể
hiện lòng biết ơn tốt đẹp nhất. Một khi chú tâm tuân giữ Lời Chúa, chúng ta mới
có khả năng thông truyền Lời Chúa cho anh chị em mình.
Tin vào lòng thương của Chúa giúp chúng
ta kiên vững trong gian nan đau khổ. Thánh Phaolô, một tù nhân vì Chúa Giêsu, đã
khích lệ con thiêng liêng của mình là Timôthê. Ngài khẳng định: dù trong bất kỳ
hoàn cảnh nào, Thiên Chúa luôn trung thành.
“Lạy Thầy Giêsu, xin thương xót chúng
tôi”. Lời cầu xin thống thiết kèm theo sự xác tín của những người cùi đã được
Chúa nhận lời. Họ đã được lành bệnh sau khi đi trình diện với các tư tế theo
Luật ông Môisen đã quy định. Người tín hữu khi đến với các linh mục là những tư
tế của Tân Ước để thú nhận mọi tội lỗi nơi tòa giải tội cũng được Chúa tha thứ
và chữa lành. Qua hành động trung gian của các linh mục, chính Chúa Giêsu chúc
lành và nâng đỡ chúng ta, nhờ đó, chúng ta có thể trở lại hòa nhập với đời sống
cộng đoàn, nhất là chúng ta được nối kết trong mối tình thân thiêng liêng với
Chúa, nhờ lòng yêu mến thiết tha mà chúng ta bày tỏ với Người.
+TGM
Giuse Vũ Văn Thiên
Nguồn: TGP Hà Nội