Đà Lạt, Sài Gòn ôi xa quá,

Đường dài như dệt nắng cùng hoa.

Hai bên cây lá cười trong gió,

Xanh ngời một dải đến bao la.

 

Xa xa đàn bò thong dong bước,

Nhởn nhơ gặm những ngọn cỏ non.

Mây hồng lững thững bay ngang núi,

Nắng vàng tươi tắn phủ đồi nương.

 

Ô tô xuôi ngược như dòng chảy,

Xe máy rộn ràng nối đuôi nhau.

Đất trời mở rộng thênh thang quá,

Lòng theo cánh gió bỗng thảnh thơi.

 

Ngước nhìn mây trắng trôi êm nhẹ,

Lặng nghe chim hót giữa trời xanh.

Thiên nhiên mỉm cười hiền đến thế,

Sao người cứ mãi vội cho nhanh?

 

Bỏ quên một khoảng trời yên ả,

Đánh rơi từng phút sống an vui.

Chậm một nhịp thôi, đời sẽ đẹp,

Để lòng tìm lại chốn bình an.

 

Tia Nắng Nhỏ, RNDM