Monty Roberts là chủ một
trang trại ngựa ở San Ysidro. Monty Roberts thường sử dụng trang trại ngựa cho
những mục đích tốt đẹp như: cho trẻ em cắm trại vào dịp cuối tuần, tổ chức những
chương trình thiện nguyện. Ông đã cho chúng tôi mượn trang trại này cho một sự
kiện gây quỹ ủng hộ các bạn trẻ khởi nghiệp.
Ông nói:
"Tôi muốn kể cho các
bạn nghe một câu chuyện. Cách đây đã lâu, có một chàng trai trẻ, là con trai của
một người dạy ngựa du mục. Người cha phải liên tục di chuyển, từ chuồng ngựa
này sang chuồng ngựa khác, từ trại ngựa này, sang trại ngựa khác... Vì thế việc
học hành của người con luôn bị gián đoạn. Vào năm cuối cấp ba, anh được thầy
giáo yêu cầu viết bài luận tốt nghiệp với chủ đề "bạn muốn trở thành ai
khi trưởng thành"?
Đêm đó chàng trai ngồi viết
kín bảy trang giấy, mô tả ước mơ của anh là sau này sẽ trở thành ông chủ của một
trại ngựa. Anh viết rất chi tiết, tới mức có cả bản vẽ của trại ngựa rộng 200 mẫu
Anh, với các vị trí của các toà nhà, chuồng ngựa, đường chạy. Anh còn vẽ chi tiết
sơ đồ của toà nhà điều hành rộng 4000 feet Anh, nằm ở trung tâm của trang trại
mơ ước.
Anh đã dồn toàn bộ tâm trí
của mình cho bản dự án này và sáng hôm sau, anh nộp nó cho thầy.
Qua hai ngày, anh nhận lại
bản dự án của mình. Ngay trang đầu là một điểm 2 đỏ loét, với dòng ghi chú:
"Sau giờ học tới gặp tôi".
Sau giờ học, chàng trai, với
giấc mở trở thành trại chủ, tới gặp thầy. Anh hỏi: "Vì sao thầy cho em điểm
hai"?
Thầy giáo nói: "Đây
là một ước mơ viển vông của một cậu bé như em. Em không có tiền. Em xuất thân từ
một gia đình làm công ăn lương. Em chẳng có nguồn lực nào hết. Em có biết, muốn
lập một trại nuôi ngựa cần rất nhiều tiền không? Cần tiền mua đất. Cần tiền mua
lứa ngựa non đầu tiên. Rồi cần rất nhiều tiền để nuôi đàn ngựa giống... Em sẽ
chẳng có cách nào làm được chuyện này, không bao giờ".
Rồi thầy giáo nói thêm:
"Nếu em sửa mục tiêu cho gần thực tế hơn, tôi có thể xem xét lại điểm cho
em".
Chàng trai về nhà và suy
nghĩ rất lâu. Anh hỏi cha, nên làm thế nào? Người cha nói: "Con trai, con
phải có chính kiến của mình". Và ông nói thêm: "Cha nghĩ, đây là một
quyết định rất quan trọng đối với con".
Cuối cùng, sau một tuần
cân nhắc, chàng trai quyết định không sửa và nộp y nguyên bản dự án cũ cho thầy.
Anh nói: "Xin thầy cứ giữ lại điểm 2, còn em sẽ giữ ước mơ của mình".
Monty dừng lại giây lát rồi
nói tiếp:
"Tôi kể chuyện này,
vì các bạn đang ngồi trong toà nhà điều hành rộng 4000 feet, nằm ở trung tâm của
trại ngựa rộng 200 mẫu. Tôi còn giữ lại bản dự án viết tay đầu tiên, nó ở phía
trên lò sưởi".
"Và đây mới là phần thú vị nhất của câu chuyện. Hè cách đây hai năm, chính
thầy giáo ngày xưa đã dẫn 30 học sinh tới trại ngựa này trong một tuần ngoại
khoá. Khi chia tay, thầy nói với tôi: "Này, Monty, thầy muốn nói điều này
với em. Trong những năm tháng dạy học, thầy đã đánh cắp ước mơ của rất nhiều đứa
trẻ! Cũng may, em đủ ý chí để bảo vệ ước mơ của mình".
Và đây là lời của Monty nhắn
nhủ:
"Đừng bao giờ để người
khác đánh cắp giấc mơ của bạn - Hãy nghe theo con tim, dù chuyện gì có xảy ra"
Monty Roberts
Dịch PHAN VIỆT HÙNG
Marvin Earl
"Monty" Roberts (sinh ngày 14 tháng 5 năm 1935) là một huấn luyện ngựa
người Mỹ , người đã cổ vũ kỹ thuật cưỡi ngựa tự nhiên của mình thông qua tổ
chức Join-Up International, được đặt tên theo khái niệm cốt lõi của phương pháp
đào tạo của ông. Roberts tin rằng ngựa sử dụng một ngôn ngữ phi ngôn ngữ mà ông
gọi là "Equus" và con người có thể sử dụng ngôn ngữ này để giao tiếp
với ngựa. Để quảng bá cho phương pháp của mình, Roberts đã viết một số cuốn
sách (bao gồm quyển sách bán chạy nhất của ông, “The Man Who Listens to Horses”). Ông điều hành một Học viện Cưỡi ngựa ở Solvang, California và
một "trường đại học trực tuyến" để quảng bá ý tưởng của mình.
